Trong một chuyến về Việt Nam, chúng tôi thuê xe ở Sài Gòn. Chủ xe có một chiếc VF3 màu hồng rất đẹp, và vì chưa từng lái VF3 nên chúng tôi chọn thuê chiếc đó.
Trên thân xe có in một dòng: tên miền của một website, đại loại là cookingclass.com. Về nhà tra thử, mới biết hai vợ chồng anh dạy làm bánh, chủ yếu là trang trí bánh kem. Nhà anh có một chiếc Lux A, thêm chiếc VF3 này, xe trang trí chỉn chu, nhà cửa ở Sài Gòn cũng rất ổn.
Chúng tôi không hỏi sâu về chuyện gia đình anh. Nhưng khi mở website của anh ra, chúng tôi thấy một điều đáng suy nghĩ hơn cả chiếc xe: đây là thế hệ giàu mới, và đây là cách giàu mới.
Website đó có gì mà kiếm ra tiền
Điều làm website của anh khác với phần lớn website "làm cho có" là nó mang đủ đặc tính của một trang web sinh tiền:
- Giá khoá học. Ghi rõ, không phải "inbox để biết giá".
- Chi tiết từng khoá. Học gì, bao nhiêu buổi, phù hợp với ai.
- Hình ảnh từ lớp học thật. Không phải ảnh mẫu lấy trên mạng.
- Đánh giá của học viên. Có thật, đọc là biết.
- Cập nhật. Thông tin mới nhất, không phải lịch khoá học từ hai năm trước.
Từ trang web đó, chúng tôi đoán, và tin là đoán đúng, rằng gia đình anh khá lên phần lớn nhờ chính cái website này. Không phải nhờ một mặt bằng lớn ở mặt tiền đường. Không phải nhờ chi rất nhiều tiền quảng cáo. Nhờ một địa chỉ online mà người muốn học làm bánh tìm đến, xem đủ thông tin, và đăng ký.
Chiếc xe màu hồng in tên miền là mảnh ghép cuối cùng: anh biết tài sản của mình là cái tên miền đó, nên anh chở nó đi khắp thành phố.
Tài sản cũ và tài sản mới
Khi nghĩ về người giàu, ta thường nghĩ đến nhà, đất, mặt bằng, một shop lớn ở mặt tiền đường. Đó là các loại tài sản truyền thống. Chúng vẫn có giá trị, và sẽ còn có giá trị.
Nhưng bây giờ có thêm một loại tài sản khác: mặt bằng online. Một tên miền, một website, cùng lượng người ghé thăm nó mỗi tháng. Và loại tài sản này có những đặc tính mà mặt bằng ngoài phố không có.
| Mặt bằng ngoài phố | Mặt bằng online | |
|---|---|---|
| Chi phí ban đầu | Rất lớn: tiền thuê, cọc, sửa sang | Nhỏ: tên miền, dựng trang, thời gian viết nội dung |
| Người đi qua mỗi ngày | Giới hạn bởi con đường, giờ mở cửa | Không giới hạn địa lý, mở 24 giờ |
| Ai đi qua | Bất kỳ ai, phần lớn không có nhu cầu | Người chủ động tìm đúng thứ bạn bán |
| Giá trị tích luỹ | Trả tiền thuê hàng tháng, không giữ lại gì | Mỗi bài viết, mỗi đánh giá tích luỹ thành uy tín |
| Chuyển nhượng | Bán hoặc sang nhượng hợp đồng thuê | Bán được tên miền kèm lượng truy cập |
Hàng "ai đi qua" là hàng quan trọng nhất. Người bước ngang một cửa tiệm ngoài phố phần lớn không định mua gì. Người gõ "học trang trí bánh kem ở Sài Gòn" rồi bấm vào website của anh chủ xe thì đã có ý định từ trước khi đến.
Làm phép tính so sánh
Khi thuê một mặt bằng, người kinh doanh có lý phải hỏi: một ngày có bao nhiêu người đi lại qua chỗ này? Con số đó quyết định giá thuê, và quyết định tiệm có sống được không.
Hãy hỏi đúng câu đó cho một website. Giả sử bạn sở hữu một tên miền có khoảng 100 đến 200 nghìn lượt truy cập mỗi tháng. Xin nói rõ, con số này mang tính chủ quan để minh hoạ. Và cần một điều kiện đi kèm: 100 nghìn lượt mà không ai có ý định mua thì cũng không có tác dụng. Traffic không phải tiền. Traffic có ý định mua mới là tiền.
Nhưng nếu 100 nghìn lượt đó là những người thực sự tìm đúng thứ bạn bán và mua hàng, thì tài sản đó thậm chí còn hơn cả một mặt bằng ngoài phố. Vì theo quan sát của chúng tôi, lượng người đi ngang một mặt bằng thường chỉ bằng khoảng một phần năm đến một phần mười lượng người xem website của cùng doanh nghiệp đó.
Đặt cạnh nhau:
- Mặt bằng: 10 nghìn đến 20 nghìn người đi ngang mỗi tháng, phần lớn không có nhu cầu, và bạn trả tiền thuê hàng tháng cho quyền được họ nhìn thấy.
- Website: 100 nghìn đến 200 nghìn lượt mỗi tháng, đến vì đang tìm thứ bạn bán, và tài sản đó thuộc về bạn.
Nhìn theo cách này, câu hỏi "có nên đầu tư vào website không" thực chất là câu hỏi "có nên sở hữu một mặt bằng mà người qua lại đông gấp năm đến mười lần, và người nào cũng có ý định mua, không".
Điều gì làm nên "mặt bằng online" thật
Tài sản mới cũng cần được xây đúng cách, giống như mặt bằng cũ cần đúng vị trí. Website của anh chủ xe VF3 cho thấy công thức, và nó không phức tạp:
- Thông tin thật. Giá thật, hình thật, đánh giá thật. Người tìm mua trên mạng nhận ra đồ giả rất nhanh.
- Đủ để khách tự quyết định. Chi tiết khoá học, lịch, cách đăng ký. Không bắt khách phải nhắn tin để biết giá.
- Cập nhật. Một trang bỏ hoang không phải tài sản. Nó là mặt bằng đóng cửa.
- Chở tên miền đi khắp nơi. In lên xe, lên bao bì, lên hoá đơn, lên mọi bài đăng mạng xã hội. Mọi thứ đều dẫn về nhà.
- Đo lượng người có ý định mua, không đo lượng người xem. Bao nhiêu người đăng ký, gọi điện, đặt hàng từ website. Đó mới là "người đi lại" của mặt bằng online.
Ai làm được năm việc này thì đang sở hữu một tài sản thật, sinh thu nhập thật, y như tài sản truyền thống, và trong nhiều trường hợp là nhiều hơn.
Câu hỏi để tự kiểm
Nếu tính website của bạn như một mặt bằng, mỗi tháng có bao nhiêu người "đi qua", và bao nhiêu trong số đó đến với ý định mua? Bạn có biết con số đó không?
Nếu bạn biết rõ giá thuê mặt bằng ngoài phố nhưng không biết con số này, bạn đang định giá tài sản cũ kỹ hơn tài sản mới.
Muốn xây mặt bằng online thành một tài sản thật cho doanh nghiệp mình? Trò chuyện cùng chúng tôi - buổi trao đổi đầu tiên hoàn toàn miễn phí.
